Con Lười Có Nguy Hiểm Không

Ngủ cả ngày, đi thì chậm, hành động thì ngớ ngẩn, những nhỏ lười được nhà sinh vật dụng học bạn Pháp Georges Buffon thể hiện là lắp thêm sinh vật “hạng b.é.t” vào tự nhiên, vậy mà chúng vẫn sống dẻo tới 64 triệu năm – không hề bị t.u.y.ệ.t ch.ủ.ng.

Bạn đang xem: Con lười có nguy hiểm không

Để hoàn toàn có thể sinh tồn vào một nhân loại ngày càng cạnh tranh khốc liệt, bạn luôn luôn phải cố gắng để trở thành trong những kẻ khỏe mạnh nhất, nhanh nhẹn duy nhất hoặc ít ra cũng thông minh tốt nhất hoặc phù hợp nghi xuất sắc nhất.


Đó là ý tưởng cơ bản của chọn lọc tự nhiên, nguyên lý đang vận hành dưới thuyết tiến hóa ra quyết định sinh thiết bị nào đang sống sót, sinh thứ nào vẫn t.u.y.ệ.t ch.ủ.ng trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc tự nhiên của Trái Đất.

Nhưng liệu Charles Darwin đã có lần nhìn thấy một bé lười chưa khi ông phát biểu thuyết tiến hoá vào khoảng thời gian 1859? Làm ráng quái nào chiếc thứ sinh vật đủng đỉnh chạp, yếu ớt ớt và lười biếng này lại hoàn toàn có thể sống sót qua 64 triệu năm, và tới tận ngày nay vẫn chưa bị t.u.y.ệ.t ch.ủ.ng?


Trên tuyến phố dẫn tới thành công vẫn bao gồm dấu chân của kẻ lười biếng

Những bé lười được mô tả lần thứ nhất vào năm 1749, vào một cuốn từ bỏ điển bách khoa toàn thư về khoa học sự sống của Georges Buffon – một nhà tự nhiên học tín đồ Pháp. Ông hotline chúng là “một trang bị sinh thể tai quái lạ với vụng về, cử cồn lúc nào cũng chậm chạp, tương khắc khổ và thật dại dột ngốc”.

“Những nhỏ lười này hẳn là 1 trong dạng sự sống hạng b.é.t. Chỉ cần có thêm một điểm yếu kém nữa thôi, sống sót được so với chúng sẽ trở thành điều bất khả thi”, Buffon viết.

Chẳng phải tự nhiên ông ấy nói về loài sinh trang bị này thậm tệ mang đến vậy. Trên thực tế, những con lười đó là loài động vật hoang dã có vú dịch rời chậm nhất hành tinh.

Tốc độ leo trèo bên trên cây của bọn chúng là 4m/phút. Vào trường hợp gian nguy chẳng hạn như bị săn đuổi, lười có thể tăng tốc lên về tối đa 4,5m/phút. Ở dưới khu đất thì bọn chúng đi còn chậm chạp hơn, một phút chỉ trườn được kích thước 3m. Bơi có lẽ rằng là bộ môn mà chúng chơi giỏi nhất. Những nhỏ lười ở bên dưới nước rất có thể di chuyển ở vận tốc lên đến 13,5 mét/phút.

Trớ trêu thay, dịch rời chậm lại chính là thứ mang đến lợi thế tồn tại cho loài động vật này.

Chúng ta biết một trong những loài động vật máu giá như ếch cùng rắn dịch rời rất chậm khi gặp mặt nhiệt độ lạnh. Đó bởi vì chúng không có tác dụng điều chỉnh ánh nắng mặt trời cơ thể hòa bình so với ánh nắng mặt trời môi trường. Công dụng là cũng như một phản bội ứng hóa học, ánh nắng mặt trời thấp thì cơ bắp cũng trở thành phản ứng chậm chạp hơn. Cơ bắp phản ứng chậm hơn thế thì sinh thiết bị sẽ dịch rời chậm hơn.

Thế nhưng, đối với đa số các loài động vật có vú thì lại khác. Chúng là động vật hằng nhiệt nên hoàn toàn có thể giữ nhiệt độ lõi của khung hình luôn cao, mặc kệ thời tiết bên ngoài có lạnh mang đến đâu. Điều này góp chúng hoàn toàn có thể di chuyển nhanh, công dụng và tìm đến nơi trú ẩn ẩm áp.

Dĩ nhiên, có một chiếc giá yêu cầu trả mang lại điều đó. Thường xuyên sưởi ấm cơ thể nghĩa là bọn chúng phải tiếp tục sinh nhiệt. Xác suất trao đổi hóa học trong hệ tiêu hóa để có được năng lượng vì vậy cũng nên cao hơn. Vày đó, động vật hoang dã hằng nhiệt sẽ đề xuất ăn nhiều hơn thế để tồn tại.

*

Vậy những con lười là động vật biến nhiệt giỏi hằng nhiệt. Bên trên thực tế, chúng ở giữa, thời điểm thì hằng nhiệt thời điểm thì biến đổi nhiệt. Tuy nhiên trong quy trình hằng sức nóng của nó, lười chọn chuyển động chậm nhằm khỏi đốt nóng khung hình và tiêu hao năng lượng.

Thân sức nóng của lười phần đông chỉ dao động trong vòng 32-34oC, tốt hơn hầu như các loài động vật hoang dã có vú khác. Vào so sánh, thân nhiệt của bé người chúng ta là 36,5oC.

Lười cũng có thể có tỷ lệ bàn bạc chất tính trên khối lượng cơ thể cực thấp, chỉ bằng khoảng 40-74% so với các loài động vật có vú khác. Những con lười cách tân và phát triển một cỗ móng dài với sắc giúp chúng móc mình vào thân cây hơn là vận dụng sức mạnh cơ bắp để bám.

Do đó, khối lượng cơ bắp cũng chỉ chiếm khoảng chừng từ 25-30% trọng lượng cơ thể một con lười so với phần trăm 40-45% của những loài động vật khác. Đúng là khi bạn không muốn làm gì cả nhằm khỏi tốn năng lượng thì các bạn cũng chẳng câu hỏi gì phải phát triển cơ bắp.

Chăm ngủ, lười ăn, lười cả đi vệ sinh

Để tiết kiệm ngân sách thêm năng lượng thì lười dành tới 9,5-15 tiếng trong thời gian ngày để ngủ. 90% khoảng thời hạn còn lại bọn chúng cũng gần như bất động. Lười chỉ thực sự thức dậy để lấn sâu vào ban đêm, mà cũng chẳng phải đi đâu xa.

Xem thêm: Các Cách Trị Da Bị Dị Ứng Da Mặt Nhanh Nhất Bằng Dân Gian Tại Nhà

Một số loại lười rất có thể ăn tạp, bao gồm côn trùng, động vật thối rữa, trái cây, thằn lằn… Nhưng đa số chúng vẫn sống bởi việc ăn uống lá cây – một nguồn lương thực dồi dào, bao gồm ngay bao quanh nó tuy vậy bù lại siêu ít năng lượng.

*

Để giải quyết vấn đề ấy, lười phát triển một tiêu hóa có size lớn. Dạ dày của chúng có 4 chống và rất có thể chứa một lượng thức ăn lên tới 37% trọng lượng cơ thể. Tốc độ tiêu hóa của bọn chúng cũng đủng đỉnh như chính tốc độ ăn.

Để một dòng lá cây được nhai rồi nuốt xuống dạ dày, bước vào ruột non, qua ruột già cùng thành phân rời khỏi ngoài rất có thể mất từ 157 tiếng đồng hồ cho tới kỷ lục 1.200 tiếng (tương đương 50 ngày). Không tồn tại gì ngạc nhiên khi trung bình, một nhỏ lười cả tuần mới đi dọn dẹp một lần.

Nhưng tuy nhiên lười biếng cho như vậy, hóa ra đi vệ sinh lại là lúc bé lười tỏ ra siêng năng nhất. Nó không đi đại tiện hay đi tiểu ngay trên cây, mà lại sẽ mất công trèo xuống gốc, đào lỗ, ị xuống đó, che đất bít lại rồi mới trèo trở về chỗ ăn ngủ.

Tại sao điều dễ dàng này lại được tính là siêng chỉ? ko kể quãng đường dịch chuyển khá xa đối với chúng, những nhỏ lười thường chỉ đại tiện ở nơi bắt đầu cây của thiết yếu nó, khiến các loài động vật săn mồi như báo đốm với đại bàng harpy rất giản đơn phát hiện, bắt bài bác và ăn uống thịt chúng.

Đi đi đại tiện hóa ra là lúc nhỏ lười gặp nhiều nguy hiểm nhất. Vậy tại sao chúng nên mất công mất mức độ như vậy? Hóa ra, toàn bộ đều nằm trong đo lường và thống kê của loại sinh đồ này.

*

Những nhỏ lười nuôi tảo lục trên lông nhằm ngụy trang khỏi kẻ săn chúng, bao gồm báo đốm cùng đại bàng.

Một giải pháp cộng sinh thông minh

Bởi không có tác dụng phòng vệ hoặc tốc độ di chuyển nhanh, nhằm trốn tránh quân địch những bé lười chọn lựa cách ngụy trang. Bọn chúng nuôi trong bộ lông của chính bản thân mình cả một hệ sinh thái bao hàm tảo cộng sinh, tương đối nhiều vi sinh vật, động vật ký sinh chân đốt với một loại bướm đêm.

Bướm tối sống bên trên thân lười, đậu lên nó với màu của tảo hoàn toàn có thể đánh lừa những động vật ăn thịt khác rằng nhỏ lười này chỉ là 1 phần của thân cây. Hơn nữa là chúng hầu hết chỉ bất động hoặc hoạt động lờ đờ sẽ càng củng cố kĩ năng ngụy trang ấy.

Vấn đề là khi những con bướm tối đẻ trứng, chúng nên một nơi kín đáo đáo, ấm cúng và tất cả nguồn dinh dưỡng dồi dào để nuôi ấu trùng. Vậy thì không đâu tiện bởi chính hố phân của nhỏ lười.

Một công đôi việc, lúc những bé bướm trưởng thành và cứng cáp từ hố phân và bay lên đậu vào nhỏ lười, chúng lại có theo chất bổ dưỡng từ phân lười để nuôi sống xã hội vi sinh vật cùng tảo đang sống trên người nó.

Đó đó là lý do con lười đề xuất cầu kỳ trong vấn đề đi vệ sinh.

*

Mô hình cùng sinh thân lười, bướm đêm và tảo lục bên trên lông chúng.

Vậy để thấy những nhỏ lười mặc dù lười thật, nhưng bọn chúng cũng đã trở nên tân tiến những chiến lược sống sót rất logic không thua kém kém những loài động vật khác. Loại sinh vật này chắc rằng xứng xứng đáng để mãi sau và chưa phải một dạng cuộc sống “hạng b.é.t” như Georges Buffon mô tả.

Bằng bệnh là lười sẽ tồn tại trên Trái Đất cho tới 64 triệu năm, và chưa có dấu hiệu bị rình rập đe dọa t.u.y.ệ.t ch.ủ.ng, xung quanh 2/6 loại lười sống sát với con người, thường xuyên bị săn bắn lấy móng hoặc thích hợp trèo lên cột điện và đu dây điện trong khu dân cư.

Cuối cùng, nếu bạn vẫn trường đoản cú hỏi liệu Charles Darwin đã từng nhìn thấy một con lười chưa, thì câu vấn đáp là rồi. Ông ấy thậm chí còn nghiên cứu và phân tích rất kỹ bọn chúng là đằng khác, cả hóa thạch của lười tiền sử và lười hiện nay đại. Vì chưng vậy, những nhỏ lười chắc chắn không hề lọt ra khỏi nguyên tắc chọn lọc tự nhiên và thoải mái của thuyết tiến hóa, tuy nhiên chúng trông có vẻ như chậm chạp, ngớ ngẩn và lười biếng thật.